Lục Kiều mơ hồ nhìn thấy mấy người bước từ trên núi xuống trong màn mưa, mà cô còn nhìn thấy Lục Hoa Minh được bốn người khiêng lên.
Lục Kiều không quan tâm đến che ô nữa, chạy nhanh đến đó.
“Cha cháu sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì rồi?” Lục Kiều lớn tiếng hỏi những người khác.
“Cha cháu bị lợn rừng đâm, không cầm được máu, chúng ta phải đưa người đến phòng y tế của thôn mới được.” Có người trả lời Lục Kiều một câu.
Lục Kiều nhặt chiếc ô vừa rồi che lên trên người Lục Hoa Minh, đi theo mọi người đến phòng y tế của thôn.
Đến phòng y tế, bác sĩ lập tức xử lý vết thương cho Lục Hoa Minh, thế nhưng mà bông gạc dùng rất nhiều rồi mà vẫn không cầm được máu.
“Không cầm được máu, tôi không còn cách nào nữa rồi, nhanh nhanh đưa lên bệnh viện trên thị trấn đi!” Bác sĩ lắc đầu nói với những người khác.
Bác sĩ vừa mở miệng nói thì Lục Kiều tiến lên cầm lấy tay Lục Hoa Minh, ngẩng đầu nhìn về phía bác sĩ hỏi: “Có thể cầm máu trước được không ạ? Sau đó chúng tôi lại đến bệnh viện trên thị trấn?”
Nhìn cô gái nhỏ chật vật như thế, trong mắt bác sĩ hiện lên sự bất đắc dĩ, mở miệng nói: “Không phải là tôi không muốn cầm máu, mà là không cầm được, điều kiện chỗ phòng y tế của chúng ta chỉ thế thôi, cha cháu cần phải đi bệnh viện tốt hơn để điều trị, nếu như cứ để mất máu nhiều như thế thì khả năng sẽ…” Không thể cứu vãn được nữa.
Trong đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-xuyen-thanh-bach-nguyet-quang/4312274/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.