Lương Thanh Cúc cũng không rảnh rỗi, chuyên môn của chị ấy là nhi khoa, lúc này lại đang là thời gian chuyển tiếp giữa hai mùa xuân hạ, nên có rất nhiều trẻ em bị bệnh.
Hôm nay là chủ nhật, Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ không cần đến trường, sau khi trông cháu rồi làm xong việc nhà thì mấy đứa dắt nhau đến trạm y tế.
Ngu Thanh Nhàn nhờ Tạ Uẩn treo hai cái bảng đen trong phòng y tế, một cái bảng dùng để viết vài phương pháp phòng bệnh, một cái thì nhỏ hơn, để cho Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ chơi đùa.
Ngu Thanh Nhàn đang ngồi sau bàn làm việc đọc sách, Tiểu Tứ dẫn em gái và cháu gái chơi trò đóng vai, con bé đóng vai giáo viên, còn em gái và cháu gái thì đóng vai học sinh.
Tiểu Ngọc tỉnh tỉnh mê mê, Tiểu Tứ đọc cái gì thì con bé đọc theo cái đó.
Nhưng cũng không coi là vô ích, bây giờ Tiểu Ngọc đã biết đếm từ một đến mười, cũng biết nhận biết mấy chữ đơn giản như trời, đất, con người rồi, đây là chuyện hiếm có ở cái truân này.
Bây giờ hễ cứ nói chuyện với người dân trong làng, Tần Sơn Hoa lại chuyển chủ đề đến chuyện này mà không để lại dấu vết, đi khắp thôn khoe khoang cháu gái của mình.
Ngu Thanh Nhàn thấy bà ấy như thế thì khóe miệng nở nụ cười.
Lương Thanh Cúc xách rương thuốc vội vàng đi về, đặt cái rương thuốc lên bàn xong, chị ấy bưng chén nước lên uống cán, tức giận ngồi phịch xuống.
"Chị sao thế?" Ngu Thanh Nhàn hỏi.
Lương Thanh Cúc nói: "Mẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879351/chuong-722.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.