Hơn nữa, đây cũng chỉ là phán đoán của bà, biết đâu do Tiểu Tứ nhà bà nhìn nhầm thì sao? Nghĩ thế, lòng cuồng nhiệt của Tần Sơn Hoa cũng bình tĩnh lại.
Bà quyết định chôn chặt chuyện này xuống đáy lòng, không có việc gì thì sẽ không nói với người khác.
Sau khi rửa sạch bát đũa thì Tần Sơn Hoa về phòng, Ngu Thanh Nhàn đi đến trước mặt Tần Sơn Hoa: "Mẹ, không phải ông ngoại cho mẹ một quyển sách thuốc ư? Mẹ cho con mượn với."
Lúc cha của Tần Sơn Hoa còn trẻ từng đến tiệm thuốc làm học trò vài năm, sau này chiến tranh xảy ra, ông mượn sách thuốc của thầy về nhà đọc. Ông dựa vào số tiền hái thuốc bán để cưới vợ sinh con, cũng dựa vào năng lực này mà nuôi lớn mấy đứa con.
Vài năm trước, ông nhờ người sao chép quyển sách kia thành vải quyển, đưa cho mỗi đứa con một quyển.
Đám đời sau có học hay không thì ông không quan tâm, ông giữ lại cũng chỉ muốn có cái mà kỉ niệm thôi.
Bây giờ cha của Tần Sơn Hoa đã qua đời nhiều năm rồi, Tần Sơn Hoa rất quý trọng quyển sách mà cha đưa cho bà, những lúc nhớ cha bà sẽ lấy ra để xem, sau khi xem xong thì lại khóa vào tủ cất đi.
Ngu Thanh Nhàn biết Tần Sơn Hoa quý trọng quyển sách đó như nào, nên cô cũng chỉ hỏi một câu thôi.
Cô đã nghĩ kĩ rồi, ở niên đại này không thể buôn bán, kinh doanh được, cô lại không muốn làm ruộng, ở đây lại chưa có công xưởng gì, chức vị của công tiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879321/chuong-692.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.