Tạ Uẩn nói: "Cha mẹ anh cũng không yêu thương gì anh cả, trong thế gia ai cũng chăm chăm vào lợi ích của mình. Mẹ anh sinh ra anh là vì địa vị của bà trong hậu trạch, cha anh sinh anh là vì ông ta cần một người giúp gia tộc kéo dài huyết mạch.”
“Họ vẫn luôn yêu cầu cao với anh, nếu anh không đạt được yêu cầu của họ, họ sẽ không để ý đến anh, mỗi lần sai họ sẽ không cho anh ăn cơm, không cho anh uống nước. Cuộc sống thật sự rất đau khổ."
"Sau khi cùng em xuyên qua các thế giới, đây là lần đầu tiên anh được trải nghiệm hương vị của tình yêu thương của mẹ. Anh cũng từng có vài người mẹ tốt lắm, nhưng đời này không giống với những đời trước."
Đều là tình thương của mẹ, nhưng khác ở chỗ nào, đến Tạ Uẩn cũng không thể nói rõ được.
Anh chỉ viết, đối với anh mà nói Nhạc Tâm Vu rất khác biệt.
Ngu Thanh Nhàn hiểu được cảm giác này của Tạ Uẩn, giống như Tần Sơn Hoa yêu thương cô, Miêu Hạ Thu cũng yêu thương cô, cô cũng rất yêu các bà, nhưng trong lòng của cô, mẹ vẫn luôn tốt như trước.
Tạ Uẩn cũng không cần Ngu Thanh Nhàn phải trả lời, sau khi anh trải lòng mình cho Ngu Thanh Nhàn, tâm sự hết những gì không thể nói với người khác cho Ngu Thanh Nhàn nghe, anh cảm thấy cả người thoải mái hơn hẳn.
Mùa đông thật sự rất lạnh, tuyết vẫn chưa rơi đến mặt đất đã bị đông lạnh thành băng rồi, trắng noãn trong suốt, vô cùng tinh khiết. Mặt trời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879319/chuong-690.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.