Anh ta đi tòng quân từ năm mười sáu tuổi, năm nay anh ta đã hai mươi tư tuổi rồi, thời thanh xuân tươi đẹp nhất của anh ta đều trải qua trong bộ đội.
Anh ta nhiệt tình yêu thương bộ đội, nhiệt tình yêu thương những giải phóng quân nhân dân của Hoa Hạ, nhiệt tình yêu thương mỗi chiến hữu của anh ta, nhiệt tình yêu thương mỗi tấc đất mà anh ta khai khẩn.
Thẩm An Quốc vốn tưởng mình sẽ làm ở bộ đội của đời.
Thậm chí, cho đến tận bây giờ anh ta còn chưa từng nghĩ đến chuyện có một ngày mình sẽ rời khỏi quân đội, lại còn rời đi theo cách xám xịt như này nữa chứ.
Thẩm An Quốc nhìn con đường trước mặt, trong lòng cảm thấy mờ mịt.
Con đường phía trước như thế nào, anh ta không biết, cha mẹ vốn hi vọng cực lớn ở anh ta, anh ta cũng không biết đối mặt với họ thế nào nữa.
Đúng lúc này, Lương Đức Thắng tìm đến.
Lương Đức Thắng vừa nhìn thấy Thẩm An Quốc, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm, vội vàng chạy đến trước mặt Thẩm An Quốc kể chuyện Lương Hồng Ngọc vẫn chưa về cho anh ta nghe, lại giống như trước đây kể xấu anh em của mình mà không để lại dấu vết nào, nói ông không bất cận nhân tình, nói ông bụng dạ hẹp hòi.
Thẩm An Quốc im lặng lắng nghe, thân làm con rể tương lai của Lương Đức Thắng, không ít lần Lương Đức Thắng kể với anh ta rằng Lương Đức Lợi tệ thế nào, cũng khiến cho ấn tượng của Thẩm An Quốc với gia đình Lương Đức Lợi vô cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879306/chuong-677.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.