Dưới sự dạy dỗ của Tần Sơn Hoa, mấy đứa con gái của bà hầu như đều có hiểu biết cơ bản về thảo dược, mà nguyên thân Lương Thanh Nhàn là đứa có trí nhớ tốt nhất nên học nhanh nhất.
Lý Tiểu Hương vào nhà ngồi lên kháng mà không nói một lời nào.
Tần Sơn Hoa cũng không quan tâm đến bà ta, thậm chí bà còn không thèm liếc mắt nhìn bà ta một cái nữa kìa. Lương Thanh Cúc và Ngu Thanh Nhàn thì một người chơi với con, một người đang may vá, đều không thèm để ý đến bà ta.
Lương Đức Thắng trừng mắt ra hiệu cho Lý Tiểu Hương vài lần, thấy vẻ mặt không muốn nói lời nào của Lý Tiểu Hương, bản thân ông ta đành phải tự mở miệng:
"Đức Lợi à, cháu gái của chú cũng bị mang đi cùng ngày hôm đó, bây giờ qua lâu như thế rồi, sao nó vẫn chưa về thế?"
Lương Đức Lợi từ chối điếu t.h.u.ố.c lá do Lương Đức Thắng đưa qua, cầm lấy tẩu thuốc của mình hít một hơi.
"Chuyện này thì tôi cũng không biết, người dẫn chúng tôi đi và người dẫn cô ta đi cũng đâu phải cùng một người. Từ đầu đến cuối chúng tôi đều không gặp cô ta, nếu không phải anh đến đây, tôi cũng không biết cô ta bị bắt đi rồi ấy chứ."
Mấy hôm nay, hễ cứ nhớ đến cái ngày ở trong bộ đội là Lương Đức Lợi cảm thấy chân tay mềm nhũn.
Ông chỉ là một người nông dân bình thường thôi, cả đời an phận thủ thường, chưa từng làm chuyện xấu gì cả, ai có thể ngờ ông lại cuốn vào vụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879304/chuong-675.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.