Ngoại trừ những món đó, bà còn chiên thêm hai món ăn nhỏ nữa. Khi đồ ăn được đặt lên bàn, mấy đứa trẻ con hoan hô thành tiếng.
Tạ Bá Dung bị giữ lại ăn cơm, nhìn thấy bữa sáng phong phú như thế, mặt mũi ông đỏ bừng lên.
Tần Sơn Hoa rất tinh tế, vừa nhìn thấy vẻ mặt của Tạ Bá Dung là bà đã biết ngay ông ta đang nghĩ gì rồi, bà nói:
"Năm nay nhà ta đúng là làm gì cũng không được thuận lợi, còn bị dính vào những chuyện khó hiểu này, bây giờ cuối cùng cũng rửa sạch được oan khuất, cho nên phải chúc mừng một chút."
Làm vợ chồng với nhau mấy chục năm, Lương Đức Lợi cũng có cùng suy nghĩ với Tần Sơn Hoa: "Đúng vậy, phải chúc mừng, mẹ nó à, bà lấy bình rượu thuốc kia ra đây đi, tôi phải uống hai chén với bác sĩ Tạ."
Tần Sơn Hoa đi lấy rượu, sau khi Tạ Bá Dung xem xét một chút thì vui mừng hỏi: "Đây là nhân sâm đúng không? Đúng là đồ tốt mà."
"Đây là nhân sâm ba mươi năm, trước kia chúng tôi lên núi thì đào được, vốn muốn bán đi nhưng chỗ thu mua ép giá quá, cho nên tôi cầm về ngâm rượu. Đúng là thứ này ngâm rượu khiến cho rượu vô cùng thơm."
Ngoại trừ lúc quan trọng, những lúc khác Lương Đức Lợi đều không nỡ uống. Kết quả đoạn thời gian trước ông bị trúng tà, một bình rượu lớn đang yên đang lành lại cho không cái tên chó Cố Hạo Lâm kia.
Lương Đức Lợi cũng không dám nghĩ lại nữa, chỉ cần nghĩ đến thôi là trong lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879302/chuong-673.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.