"Bác sĩ Tạ, cha tôi bị sốt, bác sĩ có thể đến nhà tôi khám cho cha tôi không?"
Tạ Bá Dung nghe thấy thế thì vội vàng đứng dậy: "Tôi lấy rương thuốc, chúng ta đi ngay đi."
Những loại thuốc thường dùng đều được cất hết trong rương thuốc, để lúc cần là có thể lấy đi luôn. Ba người vội vàng sải bước trong đêm đông giá rét.
Lúc đến nhà, cơn sốt của Lương Đức Lợi vẫn không hạ chút nào, Tạ Bá Dung bảo Tần Sơn Hoa bưng cho ông ta một chậu nước ấm, sau khi làm ấm tay xong, ông lấy kim và ống thuốc ra tiêm cho Lương Đức Lợi một mũi.
Sau khi tiêm xong lại cho uống thêm một chút thuốc, chỉ khoảng hai mươi phút sau, cơn sốt đã hạ xuống.
Trời bên ngoài càng lúc càng tối đen, Lương Thanh Cúc nhìn ra ngoài nhìn trời, lúc quay về chị ấy nói: "Tuyết lại rơi rồi, mà bên ngoài tối lửa tắt đèn, hay bác sĩ Tạ nán lại nhà tôi một lát?"
Tần Sơn Hoa cũng nhìn ra bên ngoài: "Ôi, đúng đó. Tuyết rơi làm cho đường trơn lắm, bác sĩ Tạ đừng đi."
Ngu Thanh Nhàn và Lương Đức Lợi cũng khuyên theo.
Căn phòng nhà họ Lương được đốt lửa rất ấm áp, ấm áp hơn trạm y tế nhiều, bác sĩ Tạ vừa ngồi được một lát đã cảm thấy cả người thoải mái. Sau khi chần chờ một lúc lâu, ông ta quyết định ở lại.
Tần Sơn Hoa lấy một cái chăn dành cho khách ra trải lên kháng: "Bác sĩ Tạ, vậy phiền bác sĩ ngủ với chồng tôi đêm nay, cũng nhờ bác sĩ trông nom ông ấy giúp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879300/chuong-671.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.