Ngu Thanh Nhàn chợt nhớ tới một số chuyện ở Thanh Vân Giới.
Khi đó nếu cùng nhau gặp mặt, cô thường đi đằng trước anh, vừa quay đầu lại liền có thể trông thấy ánh mắt lạnh lùng của anh.
Mỗi lần đối mặt, anh luôn bình tĩnh, không lay động. Lúc đó cô cho rằng anh đối với cô vô tình, cho đến bây giờ cô mới hiểu được.
Nếu thật sự vô tình, sao có thể trùng hợp như vậy, mỗi lần cô quay đầu đều có thể chạm mắt với anh. Đương nhiên là vì anh lúc nào cũng chú ý đến cô nên mới như vậy.
Ngu Thanh Nhàn cảm thấy trong lòng bành trướng, cô chạy ra khỏi sân, sà vào lồng n.g.ự.c rộng mở của Tạ Uẩn.
Lồng n.g.ự.c anh vẫn ấm áp như xưa, khóe mắt của Ngu Thanh Tiên ươn ướt, cô bỗng nhiên vô cùng cảm kích vì chuyến du hành xuyên thời gian này, nếu không phải xuyên không, không chỉ xương cốt của cô sẽ không còn, mà cô cũng sẽ không biết tình cảm của Tạ Uẩn dành cho mình.
Thật may mắn làm sao?
Người bạn thích trùng hợp thích bạn, người bạn yêu vừa hay cũng yêu bạn.
Tuyết từ trên trời rơi xuống để hoà hợp với khung cảnh này, nhẹ nhàng bám trên đầu vai của hai người.
“Về đi, lạnh lắm rồi.” - Tạ Uẩn nói.
"Được, anh đi về chậm một chút, em ở nhà chờ anh." - Ngu Thanh Nhàn nói.
"Được."
Lần này Ngu Thanh Nhàn thực sự quay về, cô nằm trên giường, chỉ chốc lát sau, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, Ngu Thanh Nhàn vội vàng đến bên cửa sổ, nhìn bóng lưng của Tạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879294/chuong-665.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.