Tạ Bá Dung vô thức nhìn Cố Hạo Lâm, hai mắt anh ta hừng hực lửa giận, tựa như giây tiếp theo anh ta sẽ bộc phát ra ngay, Tạ Bá Dung cố nén ý cười và nói: "Đi thôi."
Lương Thanh Cúc đưa Tạ Bá Dung lên núi.
Kể từ khi đến đây, Tạ Bá Dung thường xuyên lên núi hái thảo dược, khá hiểu rõ đường lên núi, bản thân anh cũng rất quen thuộc, thể lực của anh ấy không tệ, có thể theo kịp bước chân của Lương Thanh Cúc.
Lương Thanh Cúc lau mắt mà nhìn anh ấy.
Khi Cố Hạo Lâm vừa kết hôn cùng em ba của cô ta, bọn họ từng cùng nhau lên núi thăm người thân bên nhà bà ngoại của cô ta, Cố Hạo Lâm cứ như phế vật, đi chưa được mấy bước đã thở hổn hển.
Cố Hạo Lâm làm Lương Thanh Cúc thay đổi cách nhìn đối với người trong thành phố, cô ta còn tưởng rằng người trong thành phố đều giống như Cố Hạo Lâm.
Độ thiện cảm càng tăng thêm, máy hát Lương Thanh Cúc liền mở miệng, cả hai bắt đầu trò chuyện.
Có người nói chuyện, thời gian trôi qua lúc nào không hay, đường đi cũng nhanh hơn một chút.
Lúc hai người đến ngọn đồi nhỏ nơi Trương Minh Huy và Tạ Uẩn ngã xuống, Tạ Uẩn vẫn còn đang hôn mê, Trương Minh Huy và Ngu Thanh Nhàn mỗi người ngồi dưới một gốc cây, thỉnh thoảng sẽ nói vài câu.
Tạ Bá Dung đến xem xét Tạ Uẩn trước, lúc nhìn thấy Tạ Uẩn, anh ấy chợt sửng sốt: "Tiểu Uẩn?"
Câu xưng hô này khiến những người có mặt đều phải nhìn qua, Tạ Bá Dung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879289/chuong-660.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.