Thôn trưởng của Hạ Lâm Truân gọi người ta mang bàn ghế đến sân của nhà họ Chu, hai gia đình ngồi lên đó, nói chuyện cách một cái bàn.
Ánh mắt của thôn trưởng của Hạ Lâm Truân dừng lại một lúc lâu trên người Chu Vĩnh Tân và Lương Thanh Cúc, cuối cùng nói với Lương Đức Lợi và Lương Đức Lâm đang ngồi:
"Hai anh, hôm nay đúng thật là Vĩnh Tân có sai, nhưng mấy người làm thế thì cũng quá đáng quá."
Lương Đức Lợi vô cùng kinh ngạc:
"Quá đáng? Quá đáng chỗ nào? Không ngờ con gái nhà tôi bị đánh, mà còn không được phép đánh trả lại cơ à, đánh trả lại thành chúng tôi quá đáng?”
“Chuyện này ngạc nhiên thật đấy, không ngờ Hạ Lâm Truân các người lại có quy định thế này. Nếu thế sao các người không nói sớm một chút, nếu nói sớm, tôi tuyệt đối sẽ không gả cho gái mình đến Truân các người đâu.”
Ánh mắt của thôn trưởng của Hạ Lâm Truân trầm xuống: "Lương Đức Lợi, chúng ta đã quen biết nhiều năm, ông biết thừa ý của tôi không phải như thế?"
"Vậy ông có ý gì? Chu Nhị Khâm, ông đúng là bị lệch m.ô.n.g mà. Ông cũng đừng nói mấy cái đạo lý lớn với tôi, tôi không muốn nghe, tôi chỉ biết con gái tôi bị người ta đánh, tôi chỉ muốn con gái tôi đánh trả thôi. Nếu không hôm nay cho dù tôi có vào quan tài rồi, thì tôi cũng bị tức đến xác c.h.ế.t vùng dậy."
"Cho dù chuyện hôm nay xong ở đây, nhưng con gái nhà họ Lương chúng tôi sẽ không tiếp tục sống cùng thằng nhóc nhà họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879266/chuong-637.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.