Lương Đức Lợi đang ngủ thì bị tát tỉnh, chờ sau khi Tần Sơn Hoa nói xong, ông bất an ngồi dậy. Ông nghĩ lại hành vi ngu ngốc của mình suốt một tháng qua, càng nghĩ càng sợ hãi.
"Đừng nghĩ nữa, những gì bà nói đều là mê tín thời phong kiến cả. Không được." Lương Đức Lợi lau mặt, qua một lúc lâu, ông còn nói: "Ngày mai lúc đi tìm thầy bói, bà nhớ cầm theo hai quả trứng gà nhé."
Đúng như ý muốn của Ngu Thanh Nhàn, Cố Hạo Lâm có lòng tự trọng mạnh nên ngay ngày hôm sau đã dọn đến kí túc xá của trạm y tế.
Trạm y tế không lớn lắm, ba gian phòng đằng trước thì để làm phòng khám chữa bệnh, quầy thuốc và phòng truyền dịch.
Phía sau cũng chỉ có hai gian phòng để sinh hoạt, một phòng làm phòng bếp và chứa đồ linh tinh, gian còn lại là phòng ngủ.
Trong phòng ngủ kê một cái giường lớn, trước kia Cố Hạo Lâm ngủ một mình trên giường này, nhưng bây giờ có rất nhiều bác sĩ xuống nông thôn, không còn một mình anh ta nữa.
Nhìn những đồ vật không thuộc về mình đang được đặt trên giường, tâm trạng của Cố Hạo Lâm tồi tệ đến cực điểm.
Lúc anh ta đến là buổi sáng, vị bác sĩ trung y vừa xuống nông thôn kia đã đi ra bên ngoài, chờ đến khi ông ta về, thấy Cố Hạo Lâm đang đứng trong phòng ngủ thì bị dọa đến nhảy dựng lên.
"Bác sĩ Cố, cậu đây là...?"
Bác sĩ trung y tên là Tạ Bá Dung, nhiều thế hệ trong nhà ông ta đều là bác sĩ trung y,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879253/chuong-624.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.