Đồ đạc mới đã biến mất, thay vào đó là một chiếc tủ loang lổ sơn, trong tủ còn chứa đồ gì đó. Cái chăn bông anh ta từng ngủ vẫn luôn được đặt trên đầu giường nay cũng không thấy đâu nữa, thay vào đó là cái chăn mà trạm y tế phát cho anh ta.
Chăn mà trạm y tế phát cho anh ta là chăn do quân đội ở trấn trên phát xuống, vừa cũ vừa mỏng, lúc trước khi ở trạm y tế anh ta đã từng dùng rồi, ngay cả mùa hè đắp lên mà còn thấy lạnh.
Ngu Thanh Nhàn đi ra khỏi phòng chị cả, chị hai, đi đến phòng tân hôn của nguyên thân lấy ra chậu rửa mặt tráng men màu đỏ thẫm đã mua khi họ kết hôn ra, lúc đi ngang qua người của Cố Hạo Lâm, bị Cố Hạo Lâm túm chặt tay.
"Lương Thanh Nhàn, cô đang làm gì thế hả?" Cố Hạo Lâm nghiến răng nghiến lợi hỏi, sắc mặt dữ tợn, nhưng trái tim lại đập thình thịch.
Trong lòng Cố Hạo Lâm hiểu được, cho dù Lương Thanh Nhàn và anh ta quậy thế nào đi nữa, cô cũng không dám ra ngoài kể những chuyện xảy ra trong phòng họ.
Cho dù cả đời này anh ta không chạm vào cô, thì một người phụ nữ như cô, cũng sẽ không dám ra ngoài kể chuyện mất mặt như thế.
Vì Lương Thanh Nhàn, cha mẹ của cô ấy cũng sẽ đối xử tốt với anh ta.
Nhưng khi mọi chuyện truyền ra ngoài thì lại khác, cha mẹ cô sẽ không có cái nhìn tốt về anh ta, bây giờ, chuyện gì anh ta đều phải dựa vào cô, nếu quậy lên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879250/chuong-621.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.