Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ liếc nhau, trong mắt hai người tràn đầy vui mừng. Từ nay những đồ ngon trong nhà không cần cho anh rể ba ăn nữa, họ có thể chia đến phần rồi.
Quả nhiên, Tần Sơn Hoa xuống khỏi kháng, đi giày vào.
Không lâu sau bà đã về, bưng hai quả trứng gà được cắt thành hình bốn cánh hoa lên, ở giữa còn có một bát tương cho chính Tần Sơn Hoa làm.
"Ăn đi."
Tần Sơn Hoa gắp cho Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ mối đứa một miếng, còn lại hai miếng thì chia cho Lương Đức Lợi và Ngu Thanh Nhàn.
Ở cái thời đại thiếu ăn thiếu mặc này, có đồ gì ngon tất nhiên đều cho đàn ông và con cái ăn, loại chuyện giống hôm nay ấy mà, ở gia đình của nguyên thân trước kia cũng không hiếm thấy.
Khi đối xử với năm đứa con gái, cha mẹ của nguyên thân vẫn luôn cố gắng đối xử một cách công bằng.
Cái lần bất công duy nhất cũng chỉ có đối xử với Cố Hạo Lâm tốt một cách thái quá thôi.
Thật ra nếu nghĩ một cách cẩn thận ấy, thì sở dĩ Lương Đức Lợi và Tần Sơn Hoa đối xử tốt với Cố Hạo Lâm như thế, cũng là có ý muốn giúp con gái mình lấy lòng con rể thôi.
Nhưng nhìn lại quá khứ mà xem, người mà ngay cả khi gian khổ nhất, vẫn luôn cố gắng đối xử công bằng với tất cả năm đứa con gái, vì sao khi Cố Hạo Lâm vừa xuất hiện, lại xem nhẹ con gái ruột của mình cơ chứ?
Ngu Thanh Nhàn nhớ đến trong sách từng viết, Lương Hồng Ngọc cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879245/chuong-616.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.