Dưới sự thúc giục của Tần Sơn Hoa, Ngu Thanh Nhàn chậm rì rì ra cửa.
Cô đi quanh nhà một vòng, nhân lúc Tần Sơn Hoa về phòng, cô gõ cửa sổ phòng của Tiểu Tứ - Lương Thanh Lan và Tiểu Ngũ - Lương Thanh Anh.
Lương Thanh Lan và Lương Thanh Anh vẫn chưa ngủ, Lương Thanh Lan đang dạy Lương Thanh Anh cách đọc chữ.
Ngu Thanh Nhàn thấp giọng: "Lan Lan, mở cửa sổ cho chị."
Lương Thanh Lan nghe thấy giọng nói của chị ba nhà mình, thì vội vàng buông bút chạy ra mở cửa sổ ra.
Cửa sổ nhà họ Lương chỉ có một tấm ván gỗ, khi thời tiết trở nên lạnh hơn, mọi người thường bọc một lớp giấy báo hoặc nhựa lá mỏng để giữ ấm.
Giấy báo ở cửa sổ phòng của hai chị em Lương Thanh Lan được dán từ năm trước, bây giờ đã rách nát lắm rồi, nhưng vẫn chưa kịp thay.
"Chị ba, sao chị lại đến đây? Không phải mẹ bảo chị mang cơm cho anh rể à?" Lương Thanh Lan vừa nhận cặp lồng trong tay của Ngu Thanh Nhàn vừa hỏi.
Ngu Thanh Nhàn chống cửa sổ nhảy vào trong: "Không cho anh ta ăn, anh ta không xứng."
Lương Thanh Lan cau mày, nhớ đến những lời đồn đang truyền khắp làng kia, không nói gì cả.
Ngu Thanh Nhàn mở cặp lồng ra, chia đều mì và canh trứng ra hai cái bát rồi đặt trước mặt hai đứa em gái: "Ăn đi."
Thời đại này nhà nào cũng khó khăn cả, chỉ có trước lễ mừng năm mới, mới có thể có tiền ăn mì trắng, nhà này, người có thể thoải mái ăn mì trắng cũng chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879236/chuong-607.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.