Miêu Hạ Thu vừa nhìn thấy con gái đã vội vàng đặt con hổ bằng vải xuống, nhận lấy những thứ trong tay cô: "Biết rồi. Tối hôm trước lúc đang dỗ con bé ngủ, mẹ để nó tự chơi ở trên giường, tự nhỏ trở mình một cái. Từ đó về sau, thi thoảng con bé cũng sẽ tự trở mình, mới được có vài ngày thôi đấy, mà đã thuần thục lắm rồi."
Giống như phối hợp với lời miêu tả của Miêu Hạ Thu, bà vừa dứt lời, Tiểu Bách Tuế lại trở mình một cái.
Tiểu Bách Tuế lớn lên giống nguyên thân, đôi mắt to tròn linh hoạt, lông mi rất cong, tóc vừa đen lại vừa dày. Không những thế, con bé còn có sống mũi cao, cái miệng chúm chím và làn da trắng hồng, ai nhìn thấy cũng phải khen dáng dấp xinh đẹp.
Con bé trở mình, nhìn Ngu Thanh Nhàn bằng ánh mắt trong veo khiến cho lòng Ngu Thanh Nhàn mềm nhũn. Ngu Thanh Nhàn đặt đồ đạc linh tinh xuống rồi đi qua bế con bé lên.
Miêu Hạ Thu là người sạch sẽ, nên ngày nào bà cũng giặt tã cho Tiểu Bách Tuế, quần áo cứ bẩn một bộ lại thay một bộ, vì thế cả người con bé đều ngập mùi sữa thơm tho ngọt ngào, Ngu Thanh Nhàn bế con bé lên hôn vài cái.
Tiểu Bách Tuế hơn một tháng đã có giác quan, con bé đã biết nhột, chỉ cần Ngu Thanh Nhàn thổi một hơi vào bụng con bé là con bé đã bật cười khanh khách.
Ngu Thanh Nhàn hôn lên khuôn mặt mềm mại béo múp của con bé, cảm giác trái tim đã được lấp đầy.
Lạc Hữu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879202/chuong-573.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.