Phong Liên Quốc từ trên đồng trở về, còn chưa kịp vào thôn thì nghe người khác báo tin mẹ chồng nàng dâu nhà anh ta đánh nhau, anh ta chạy thục mạng về nhà.
Bà cụ Phong và Trương Hội Trân đã chấm dứt cuộc chiến, một người ngồi trong phòng khách, một người nằm trong phòng, bầu không khí tràn ngập hơi thở cả đời không qua lại với nhau.
Quần áo của bà cụ Phong xộc xệch, đầu tóc rối bời, khuôn mặt bị Trương Hội Trân cào đến chảy máu, nước mắt giàn giụa ngồi trong phòng khách, khóc sưng cả mắt.
Thấy Phong Liên Quốc về, bà ta lại oà khóc: "Liên Quốc, vợ con hình như điên rồi? Cô ta đánh mẹ đấy, con nhìn đầu mẹ đi, nhìn mặt mẹ đi, nhìn tay mẹ nữa này.”
“Mẹ không sống nổi nữa, mẹ đã lớn tuổi như thế rồi mà còn bị con dâu đánh, con ra ngoài ngó xem, có mẹ chồng nhà ai bị con dâu đánh như vậy chứ, cô ta không hề nương tay chút nào cả."
Bà cụ Phong khóc rất thương tâm, trong hai người con dâu, bà ta tự nhận mình đối xử với Trương Hội Trân tốt nhất, có gì tốt đều nghĩ đến cô ta, cô ta sinh ba đứa con cũng do bà ta nuôi lớn, Trương Hội Trân không cảm kích bà ta chút nào sao?
Hôm nay cô ta giống như bị điên, đầu tiên là mắng bà ta, tiếp theo là đánh bà ta.
Thời điểm ông cụ Phong rời đi, Phong Liên Quốc chỉ mới mười tuổi, mẹ anh ta cực khổ thế nào, anh ta đều nhìn thấy, cũng cảm thấy đau lòng thay mẹ mình, anh ta yêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879177/chuong-548.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.