Trương Hội Trân sờ sờ gáy mình, lắc lắc đầu rồi về phòng.
Cô ta vào nhà, Phong Liên Quốc tỉnh giấc, lơ mơ hỏi: “Đi tiểu đêm à? Dạ dày lại thấy khó chịu nữa à?”
Trương Hội Trân đang muốn trả lời dịu dàng như mọi lần, nhưng khi mở miệng, cô ta lại nói ra những lời ngược với ý tưởng của mình: “Thì liên quan gì đến anh, cứ việc ngủ đi, phiền c.h.ế.t được.”
Nghe thấy giọng mình tràn đầy chán ghét và mất kiên nhẫn, Trương Hội Trân hoảng sợ trợn to mắt, sau đó vội vã bịt chặt miệng lại.
Phong Liên Quốc biết phụ nữ luôn sẽ có mấy ngày khó ở trong tháng, mà anh ta cũng đang buồn ngủ, cho nên chẳng hề để tâm lắm, chỉ trở mình tiếp tục chìm vào cơn mơ.
Trương Hội Trân thở ra một hơi, nằm xuống giường, nhưng không dám buông cái tay đang che miệng ra, đợi hồi lâu không thấy có gì khác thường, cô ta mới yên lòng ngủ say.
Đối với sự cố vừa rồi, Trương Hội Trân đổ thừa cho nguyên nhân do hôm nay tâm trạng mình không được tốt.
Hôm sau, Trương Hội Trân dậy sớm, nấu cơm sáng cho bọn nhỏ ăn và đi học, bé thứ ba không đi học thì được bà Phong trông, đến giờ còn chưa dậy.
Phong Liên Quốc đã ra ngoài từ sớm, sắp vào đông rồi, rơm rạ ngoài đồng cùng với cây ngô khô cũng cần xử lý, ngày nào anh ta cũng không được rảnh rỗi.
Bà Phong hôm nay vẫn còn tức giận vì bị Phong Liên Thành từ chối chuyện làm mai, đêm qua bà ta trằn trọc hết nửa đêm không ngủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879175/chuong-546.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.