“Chẳng giấu gì thím, mà cháu có muốn giấu cũng không được, nơi này bé xíu à, có chuyện gì, chẳng mấy mà toàn thị trấn đều biết hết.”
“Tình hình của cháu chắc thím cũng đã rõ, cháu lấy Cao Kính Tùng ở thôn Đại An, kết hôn đến nay cũng đã tám năm ròng, nhưng chúng cháu không có một mụn con.”
“Anh ta ở rể nhà cháu, thấy cháu mãi không có con, anh ta liền bắt đầu lên mặt giở bài, cháu vục mặt làm một năm cũng chẳng đủ cho cả nhà họ Cao đó tiêu pha.”
“Hôm qua nhà anh ta lại tới dùng cơm, mẹ anh ta nói cháu nhỏ nhà đó ăn không quen những món cháu mới làm, chỉ muốn ăn giò hầm đường phèn mà cháu làm, cháu không thoải mái nên bỏ đi, ra bờ sông ngồi cho đỡ buồn, chẳng may trượt chân ngã xuống nước.”
Miêu Xuân Thu và Ngu Thanh Nhàn đều cho rằng Phùng Tiểu Du chủ động nhảy xuống sông, không ngờ đó chỉ là một sự cố ngoài ý muốn.
Phùng Tiểu Du nói tiếp: “Cháu đã định ly hôn với Cao Kính Tùng, sống với anh ta, ngày nào cũng thật ngột ngạt, không sao chịu nổi nữa.”
Cao Kính Tùng không có thiên phú nấu ăn, nhưng giỏi nói ngọt, ham luồn cúi, anh ta đã từng nói không ít lời dễ nghe, ví dụ như thề thốt bảo đảm với cha Phùng Tiểu Du, bằng không, ông đầu bếp Phùng đã chẳng gả con gái cưng của mình cho một kẻ chẳng có gì như thế.
Sau khi lo liệu đám cưới của con gái, đầu bếp Phùng đã lâm bệnh và qua đời, Phùng Tiểu Du vô cùng đau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879165/chuong-536.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.