Nhìn gương mặt quen thuộc của vợ, Phong Liên Thành cảm thấy rất lạ lẫm muôn phần.
Sau mười một năm chung sống, anh ta đã từng bước ‘nhào nặn’ người vợ ấy thành hình mẫu lý tưởng của bản thân.
Cô ấy xinh đẹp, cô ấy ngoan ngoãn, cô ấy hiền thục và nghe lời, cô ấy gắn bó với anh ta, cô ấy coi anh như trời, chưa từng hỏi mấy chuyện ngoài luồng, anh ta nói cái gì cô ấy tin cái đó, chưa từng thắc mắc.
Lần này họ bất đồng ý kiến, Phong Liên Thành cảm thấy rằng anh ta đã làm lơ cô đủ lâu rồi, trên đường đến đây, Phong Liên Thành đã đoán được thái độ của vợ đối với mình như thế nào khi anh ta đến nhà cha vợ.
Chắc chắn là bất ngờ, và vui mừng, là thở phào nhẹ nhõm, là chỉ cần anh ta mở miệng, cô sẽ ngoan ngoãn thu dọn đồ đạc cùng anh ta về nhà như mọi lần.
Anh ta cũng nghĩ cô sẽ nổi giận và chất vấn anh ta tại sao không đến nhà cha mẹ vợ gặp mình và con, Phong Liên Thành thậm chí còn soạn sẵn lý do.
Phong Liên Thành trăm tính ngàn tính cũng cóc tính được lần này vợ anh ta không ‘chơi’ theo lẽ thường nữa, khoan nói đến việc anh ta vừa đến đã bị hỏi tiền, còn hỏi mỗi tháng anh ra tiêu tiền vào đâu.
Thành thật mà nói, điều đó là không thể, Phong Liên Thành đang lo nghĩ cách thoát thân thì bà cụ Phong đã đuổi đến nơi, bà ta không nhanh bằng Phong Liên Thành, nhưng câu nói cuối cùng Ngu Thanh Nhàn nói với Phong Liên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879149/chuong-520.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.