Cơ thể của nguyên thân cực kỳ suy yếu, linh hồn của cô đã xuyên vào cơ thể này, cho dù có nước linh tuyền tẩm bổ thì trong một thời gian ngắn cũng khó mà khôi phục được.
Sáng nay Ngu Thanh Nhàn đã không ít củ cải khô, nhưng miệng cô vẫn có chút nhạt nhẽo, bây giờ ăn kẹo mới cảm nhận được mùi vị.
Ăn kẹo xong, Miêu Hạ Thu đi pha sữa bột cho Tiểu Bách Tuế, Ngu Thanh Nhàn bế Tiểu Bách Tuế đã thức giấc để chơi đùa cùng con bé.
Trong cơ thể không còn kim may nữa, Tiểu Bách Tuế cực kỳ thích cười. Chỉ cần người ta đùa một chút là con bé sẽ cười rộ lên, khóe miệng kéo ra hai bên để lộ hai lúm đồng tiền, cặp mặt thì to tròn linh động.
Diện mạo của phong Liên Thành không kém, dáng dấp của nguyên thân cũng không tệ, Ngu Thanh Nhàn thầm nghĩ, chờ đến khi Tiểu Bách Tuế trưởng thành, nhất định sẽ trở thành một cô gái nhỏ xinh đẹp.
Ngay khi hai mẹ con đang chơi đùa vui vẻ, Lạc Tân Vũ về đến.
Cô ta sống ở trong đại viện dành cho người nhà của viện khoa học và nông thôn. Khu người nhà của viện khoa học và nông thôn nằm trên đường lớn ở bên kia, cách trường cấp ba khoảng hai mươi phút đi bộ.
Chẳng qua chút khoảng cách ấy tất nhiên không thể ngăn cản được Lạc Tân Vũ, thi thoảng cô ta sẽ về nhà mẹ đẻ một chuyến.
Nhưng cố tình cô ta lại là loại người thích chèn ép người khác. Lúc về nhà, cô ta chẳng có chút tự giác nào của đứa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879141/chuong-512.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.