Bọn chúng cứ lẳng lặng nhìn cô như thế, chẳng nói câu nào cả.
Ngu Thanh Nhàn tỉnh lại, đèn dầu ở đầu giường vẫn còn đang cháy, ngoài trời một mảnh tối đen.
Ngu Thanh Nhàn dựa vào đầu giường nhìn đứa bé đáng yêu đang ngoan ngoãn ngủ say, cô không còn chút buồn ngủ nào cả.
Nguyên thân vẫn thường mơ thấy giấc mơ như thế, ban đầu, trong mơ chỉ có đứa bé trai, dần dần về sau lại thêm đứa bé gái, cuối cùng lại nhiều thêm hai đứa trẻ con.
Những đứa bé trong mộng đều là con của nguyên thân. Nguyên thân đã từng vô số lần nói với người xung quanh rằng con cô ấy báo mộng cho cô ấy, chúng đang kêu cô hãy cứu chúng, nhưng ai cũng không tin cô ấy.
Ngay cả cha mẹ của cô ấy cũng thế. Họ cho rằng đây là minh chứng chứng minh cô ấy bị điên rồi, bà Phong từng dùng chuyện này mắng cô ấy vô số lần.
Ngày hôm sau, khi Ngu Thanh Nhàn tỉnh giấc, đứa bé đã được Miêu Hạ Thu bế đi rồi. Chị dâu của Ngu Thanh Nhàn - Trương Giai Giai đang ở phòng bếp nấu đồ ăn sáng.
Bữa sáng của nhà họ Lạc rất đơn giản, một nồi cháo được nấu từ cơm nguội còn thừa tối qua, một đĩa củ cải cay do Miêu Hạ Thu làm và trứng gà luộc.
"Thanh Nhàn mau đến ăn cơm đi." Trương Giai Giai mời Ngu Thanh Nhàn.
Trương Giai Giai cũng là giáo viên, chị ấy là giáo viên mỹ thuật tạo hình và âm nhạc ở trường tiểu học. Bình thường thì buổi chiều chị ấy mới có tiết, nên buổi sáng chị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879137/chuong-508.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.