Năm nay Phong Liên Thành ba mươi hai tuổi, lớn hơn nguyên thân hai tuổi. Năm nguyên thân mười tám tuổi thì gả cho anh ta, tính thời gian thì bây giờ cũng hơn mười năm rồi.
Trong mười năm này, Phong Liên Thành là một người chồng không tệ lắm, đối xử tốt với vợ, cũng tận tâm lo lắng cho gia đình.
Trong mười năm gả cho anh ta, nguyên thân cũng từng có một thời gian thật sự hạnh phúc, đó là trước khi đứa con lớn nhất của họ vẫn chưa qua đời.
Khi đó, mỗi lần nguyên thân nhìn thấy khuôn mặt non nớt khờ dại của Phong Thụy - đứa con cả của cô ấy và người chồng có nụ cười dịu dàng chơi đùa cùng nhau, trong lòng cô ấy ngọt ngào như được ăn mật vậy.
Đến khi Phong Thụy được ba tuổi, nguyên thân lại mang thai, lúc này cô ấy sinh ra đứa con gái lớn Phong Lâm.
Phong Lâm là một đứa bé vô cùng biết cách hành hạ người khác, ban đêm con bé ngủ, ban này nó khóc nháo, nguyên thân dỗ con bé đến sức cùng lực kiệt. Khi Phong Lâm được sáu tháng, Phong Thụy xảy ra chuyện.
Gần nhà họ Phong có một cái hồ cá, nước trong hồ cá không sâu, nhưng cũng đủ để nhấm chìm một đứa bé bốn, năm tuổi.
Ngày Phong Thụy gặp chuyện không may, Phong Liên Thành đến trường dạy học, bà Phong và cả nhà anh cả Phong đi lên núi trồng ngô.
Nguyên thân ở nhà trông con trai, con gái. Trưa hôm đó ba người ngủ trưa, vừa tỉnh lại thì nguyên thân không thấy có Phong Thụy trên giường, nguyên thân cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879133/chuong-504.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.