Trong khoảng thời gian Khương Hiểu Điềm ngủ, Quách Hải Bình cũng không thoải mái, anh ta phải tiếp nhận hỏi thăm liên tục.
Quách Hải Bình biết, kiếp sống quân lữ của mình có khả năng cao là sắp chấm dứt rồi, trong lòng Quách Hải Bình cảm thấy khổ sở không nói nên lời. Vừa mới nhìn khuôn mặt đang ngủ say của Khương Hiểu Điềm, Quách Hải Bình thậm chí muốn c.ắ.t c.ổ cô ta, và tất cả sẽ kết thúc.
Nhưng rốt cuộc lý trí của anh ta vẫn còn.
"Khương Hiểu Điềm, chúng ta chia tay đi, tôi sẽ cho cô tiền và tem phiếu, sau này chúng ta không qua lại với nhau gì nữa." Quách Hải Bình nói.
Trong mấy chục năm tiếp theo của cuộc đời, Quách Hải Bình không muốn nhìn thấy Khương Hiểu Điềm nữa, chứ đừng nói đến việc tưởng tượng sẽ như thế nào khi sống với cô ta.
Khương Hiểu Điềm nghe vậy hừ một tiếng: "Ai muốn không qua lại với anh nữa, nhà họ Quách anh đã huỷ hoại tôi thành bộ dạng này, muốn dùng tiền dùng tem phiếu để bỏ rơi tôi? Anh đang mơ giấc mơ gì vậy?”
"Quách Hải Bình, tôi nói thật cho anh biết, cả đời này anh cũng đừng hòng thoát khỏi tôi. Nhà họ Quách các anh hủy hoại tôi, tôi cũng phải hủy nhà họ Quách của anh, sau đợt này chúng ta sẽ huề nhau.”
Khương Hiểu Điềm nói chuyện với người lính duy trì trật tự và chị Hồ lâu như vậy cũng không phải nói không uổng phí: "Sau này anh không cần nghĩ mình có lỗi với tôi, vô dụng, nhà họ Quách anh không biết cách làm người, nhưng quốc gia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879121/chuong-492.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.