"Đúng đấy, nếu tôi mà là cô á, tôi đã cung phụng cả nhà chồng luôn rồi."
"Bây giờ cô thành thế này, cô đã hối hận chưa?"
Lý Hải Anh cắt cỏ với đôi mắt vô hồn. Hối hận chứ, sao có thể không hối hận cho được? Đặc biệt là sau khi bị một nhà anh cả phản bội, Lý Hải Anh càng hối hận hơn.
Trước kia, Lý Hải Anh cảm thấy chỉ có nhà mẹ đẻ mới có thể làm chỗ dựa cho mình, ngoại trừ người nhà mẹ đẻ ra thì ai cũng có ý đồ xấu cả, thậm chí ngay cả con gái ruột của mình mà bà ta cũng không thích. Sau khi bị nhà chồng kiện ra tòa, bị bỏ tù, Lý Hải Anh đã bắt đầu hối hận rồi.
Trong thời gian ở trong ngục giam này, bà ta ngày nào cũng phải nhận lấy sự châm chọc khiêu khích của đám bạn tù. Buổi tối sau khi làm việc xong, Lý Hải Anh nằm trên giường bắt đầu hổi tưởng lại nửa đời trước của mình.
Bà ta bỗng nhiên phát hiện ra hóa ra anh trai ruột của bà ta cũng không tốt giống như trong tưởng tượng của bà ta vậy. Trong trí nhớ của bà ta, những người, những chuyện khiến bà ta cảm động cũng không nhiều lắm, cũng chỉ có một hai chuyện mà thôi.
So sánh với Lý Diệu Tông chỉ có ít ỏi một hai chuyện, thì Đường Kiến Thành luôn luôn che chở bà ta có nhiều hơn.
Ông sẽ che chở cho bà ta trước mặt cha mẹ, ông sẽ làm chỗ dựa cho bà ta khi bà ta bị đám đồng nghiệp coi thường, ông sẽ chăm sóc, chiếu cố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879022/chuong-393.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.