Ngu Thanh Nhàn vỗ đầu: "Gần đây trong tiệm bận rộn quá, mỗi ngày về đến kí túc xá thì ngã xuống giường đã ngủ mất, sáng sớm lại đi đến tiệm nên thậm chí em còn không biết bà gửi điện tín cho em ấy chứ. Nhưng em có viết thư báo cho bà nội chuyện em mở quán rồi, có lẽ hai ngày nữa thư sẽ đến nơi. Đợi chút nữa rảnh rồi em đi gọi điện thoại cho bà."
Ngu Thanh Nhàn nói xong, lại lo lắng: "Bà có nói với anh là bà tìm em vì chuyện gì không? Có phải trong nhà xảy ra chuyện rồi không?"
Thời kỳ này thư từ đều tính chữ để thu tiền. Bà cụ Đường vẫn luôn hào phóng với Ngu Thanh Nhàn, mà đối xử với bản thân thì lại vô cùng tiết kiệm. Bà cụ có thể tiêu tiền gửi điện tín, chỉ sợ trong nhà đã xảy ra chuyện gì rồi.
"Trong nhà xảy ra chuyện anh còn có thể bình tĩnh ngồi đây cãi lộn với em à? Trong nhà không có chuyện gì cả, hình như là có quan hệ với nhà bà ngoại em đấy."
Ngu Thanh Nhàn thở phào: "Không có chuyện gì thì tốt rồi, chút nữa em gọi điện thoại cho bà."
"Được."
Quân nhân tham gia quân ngũ đều ăn nhanh uống nhanh, bát mì của Ngu Thanh Nhàn vẫn chưa ăn xong thì Đường Giang và Hàn Dục đều ăn xong hết rồi.
Hai người uống thêm một chén trà nữa thì rời đi. Đường Giang xin nghỉ một ngày, trước sáu giờ tối phải có mặt tạ đơn vị, mà họ còn phải mua đồ linh tinh giúp chiến hữu nữa, nếu tiếp tục ở lại thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879019/chuong-390.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.