Chiều hôm đó Hàn Dục rời đi, tất cả mọi người đều không nỡ.
Mặc dù họ mới chỉ quen biết nhau được khoảng nữa tháng, mặc dù họ không ít lần nói xấu sau lưng đám huấn luyện viên mặt lạnh lòng dạ đen tối, nhưng đến giờ khắc chia tay, mọi người ai nấy đều vô cùng đau lòng.
Có một vài cô gái đặc biệt nhạy cảm còn khóc thành tiếng luôn rồi, trong nhất thời bầu không khí càng thêm thương cảm.
Nhóm huấn luyện viên cũng chỉ hơn nhóm sinh viên năm nhất này vài tuổi, họ nhảy lên xe đến đón họ về doanh trại, phất phất tay tạm biệt.
Là huấn luyện viên trưởng dẫn đội trong lần huấn luyện quân sự này, Hàn Dục ngồi ở ghế lái đằng trước.
Anh ta là người cuối cùng lên xe, cửa sổ của vị trí ghế lại đúng lúc lại đối viện với ký túc xá của mấy người Ngu Thanh Nhàn.
Anh ta nhìn thấy cô gái khiến mình ngày đêm nhớ mong kia đang nhìn ngó xung quanh, nhìn thấy cô nói nói cười cười với mấy người bạn cùng phòng, ánh mắt càng mềm mại hơn.
Cảm xúc của tu sĩ vẫn luôn rất nhạy bén, Ngu Thanh Nhàn cũng vậy.
Cô cảm giác được có người đang nhìn chằm chằm mình, cô nhìn theo phương hướng đó thì đối diện với ánh mắt của Hàn Dục vẫn chưa kịp thu lại.
Ngu Thanh Nhàn không ngờ Hàn Dục lại đang nhìn mình, cô cảm thấy có chút ngoài ý muốn.
Dựa theo lễ nghi xã giao, cô cũng lễ phép đáp trả Hàn Dục bằng một nụ cười, Hàn Dục cũng cười lại, sau đó hai người đều tự dời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3878998/chuong-369.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.