Thế nên, bà cụ Đường ngửa đầu lên tránh không cho miệng mình tránh vào miệng chai, uống một ngụm nước, mặt mày bà cụ cau chặt lại: "Mấy loại nước có ga này đúng là khó uống, còn không ngon bằng nước đường đâu."
Bà cụ Đường cảm thấy vị là lạ: "Nhàn Nhàn, con uống thử đi, nếu cảm thấy không ngon thì đừng cố uống làm gì."
Ngu Thanh Nhàn uống một ngụm, sau khi cảm nhận được vị chua ngọt kết hợp với bọt khí tan ra trong miệng mới nói: "Con cảm thấy uống ngon lắm."
Bà cụ Đường cẩn thận quan sát một lúc lâu, thấy Ngu Thanh Nhàn uống hết ngụm này đến ngụm khác thì mới yên lòng: "Đúng là không hiểu suy nghĩ của đám trẻ các con mà." Thấy chai nước có ga sắp thấy đáy, bà cụ lại hỏi: "Con còn muốn uống nữa không? Bà đi mua cho con thêm một chai nữa nhé?"
"Không ạ, không ạ."
Hai bà cháu nói chuyện một lúc, người chú vừa nói đi tìm anh vợ hỏi thăm giúp kia lúc này cũng dắt xe ra khỏi cổng chính phủ. Đám người ông cụ Đường lập tức vây quanh ông ta.
"Sao rồi? Sao rồi?"
Người giúp đỡ đi hỏi thăm tin tức kia tên là Đường Kiến Đảng, ông ta lau lau mồ hôi trên trán, cũng không thừa nước đục thả câu mà nói luôn:
"Anh vợ tôi nghe chuyện xong thì cũng vô cùng kinh ngạc. Sau đó anh ấy lập tức gọi điện thoại đến trường Nhất Trung tìm chủ nhiệm lớp của cháu gái và cái con bé chị họ của cháu gái kia để hỏi thành tích."
"Sau khi biết được thành tích thật sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3878969/chuong-340.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.