Thật ra Lý Diệu Tông cũng có, mấy năm năm ông ta vẫn còn cất giữ tiền năm đó cướp đoạt được từ chỗ của Lý Hải Anh đấy, hiện tại trong tay ông ta cũng có khoảng bảy tám ngàn rồi, nếu không thì ông ta cũng không nghĩ đến chuyện sẽ đến thành phố mà Lý Ưu Ưu học đại học để an cư lạc nghiệp.
Nhưng ông ta chỉ muốn moi tiền từ chỗ Lý Hải Anh, cớ gì ông ta phải bỏ tiền ra cho Lý Hải Anh bịt lỗ thủng?
Lý Hải Anh ở nhà họ Đường làm dâu vài năm nên cũng có chút hiểu biết, ông cụ Đường đã lên tiếng, đồng nghĩa với việc chuyện này cứ quyết định thế đi.
"Chúng tôi cho cô ba ngày để chuẩn bị, ba ngày sau, tôi muốn một ngàn sáu trăm đồng, nếu không thấy tiền, chúng ta cứ gặp nhau trên tòa đi."
…
Ông cụ Đường nói xong thì rời đi đầu tiên, dẫn theo cả người Đường gia thôn đi cùng. Bà cụ Đường nhổ một ngụm nước bọt về phía Lý Hải Anh sau đó cũng kéo Ngu Thanh Nhàn đi theo.
Đám người đến hóng chuyện thấy không còn chuyện gì nữa thì cũng lục tục rời đi, Lý Diệu Tông nhìn Lý Hải Anh vẫn còn đang ngẩn người thì tức giận nói: "Còn đứng ở cửa làm gì nữa, vẫn chưa đủ mất mặt xấu hổ à?"
Lý Hải Anh lúc này mới tỉnh mộng, vội vàng đi theo Lý Diệu Tông về nhà.
Lúc này Lý Diệu Tông đã không còn giữ được dáng vẻ ung dung bình tĩnh như trước đây nữa, vừa vào đến nhà ông ta đã xoay người lại, mắng Lý Hải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3878967/chuong-338.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.