Vợ chồng ông ta một người mặt trắng, một người mặt đỏ phối hợp vô cùng ăn ý. Những người quen biết bọn họ, khi nhắc đến Lý Diệu Tông nào có ai không khen một câu?
Nói ông ta là người phóng khoáng hào sảng, là một người hiền lành.
Vừa nhắc đến Lưu Xuân Chi đã bĩu môi, nói đó đúng là con hổ cái, quản Lý Diệu Tông giống như cháu trai vậy.
Chỉ có những người vô cùng quen thuộc với họ mới biết, trong nhà Lý Diệu Tông, Lý Diệu Tông luôn nói một không hai, mọi chuyện Lưu Xuân Chi đều phải nghe Lý Diệu Tông nói.
Lúc đó bà cụ Đường cũng bị hình tượng kia mê hoặc mới có thể cho rằng hai anh em nhà họ Lý có nhân phẩm tốt.
Xí, cả nhà họ Lý, người hư hỏng nhất chính là Lý Diệu Tông. Nói ông ta nham hiểm cũng là đang xỉ nhục hai từ nham hiểm này rồi, phải là cụ của nham hiểm mới đúng.
Bà cụ Đường đã nhìn thấu bộ mặt thật của Lý Diệu Tông rồi, bà cụ nhổ một nước bọt xuống bên chân Lý Diệu Tông: "Có cái rắm ấy! Mày không nghe thấy á, nhà mày là hoàng cung à mà tiếng động lớn như thế mày không nghe thấy?"
Bà cụ Đường đã quyết tâm xé rách mặt với nhà họ Lý rồi. Dù sao cháu gái bà cụ cũng quyết định sẽ đi về nhà ở, bà cụ còn giữ thể diện cho nhà họ Lý làm gì nữa?
Trước kia, sở dĩ bà cụ không trở mặt là do sợ ném chuột vỡ đồ.
Bà cụ Đường nói không chút lưu tình nào, ngay cả nụ cười trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3878964/chuong-335.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.