"Mẹ cũng đừng so sánh ông ta với ông bà nội con, ông ta không xứng. Ít nhất ông bà của con sẽ mua quần áo cho con và lì xì cho con vào những ngày lễ tết, anh trai tốt của mẹ đến một sợi vải cũng không cho con.”
"Con học lại mất bao nhiêu tiền? Nửa tháng tiền lương mẹ cũng đủ rồi, mẹ không muốn cung cấp thì nói thẳng, nói với tôi những điều này để làm gì?”
"Tránh ra, mẹ chắn đường của con." Ngu Thanh Nhàn đẩy Lý Hải Anh sang rồi đi ra ngoài.
Lý Hải Anh sửng sốt tại chỗ một lúc lâu, lúc này bà ta có chút bối rối.
Bà ta không hiểu vì sao đứa con gái luôn ngoan ngoãn nghe lời hiểu chuyện hôm nay lại ngỗ nghịch với bà ta như vậy, còn nói những lời như vậy làm tổn thương trái tim bà ta.
Lửa giận dâng lên trong lòng, Lý Hải Anh đuổi theo Ngu Thanh Nhàn ra cửa, ở cửa sân khu nhà cho người nhà chỉ vào bóng lưng Ngu Thanh Nhàn mà giận dữ quát mắng:
"Đường Thanh Nhàn, mày là một kẻ vô ơn, mẹ nhiều năm như vậy ngậm đắng nuốt cay nuôi mày lớn lên, vì mày mà mẹ cũng không có tái giá. Bây giờ mày không thể đi học đại học còn đổ lỗi mọi chuyênn cho mẹ. Mày đi đi, mày cút đi, bước ra khỏi cái cổng này đừng bao giờ quay lại.”
Bước chân của Ngu Thanh Nhàn sững lại. Đây là thủ đoạn mà Lý Hải Anh thường dùng, từ nhỏ đến lớn, chỉ cần nguyên thân không làm đúng như ý của bà ta, bà ta sẽ kể khổ trước mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3878950/chuong-321.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.