Cũng không thể đứng trơ ra như vậy…
"Bên kia có một vị trí, đi bên kia ngồi một chút nhé?" Tần Kỷ Huy chỉ vào một chỗ trên bậc thang đá bên cạnh bến tàu.
Những người vừa ngồi đó đã rời đi, để trống một vị trí lớn.
Tần Kỷ Huy đề nghị quá thản nhiên, Ngu Thanh Nhàn không nghĩ nhiều: "Được."
Hai người đến chỗ kia ngồi xuống.
Tần Kỷ Huy ngồi bên cạnh người trong lòng, hai tay đút trong túi quần hơi run lên vì hồi hộp.
Anh ấy cũng không có kinh nghiệm ở chung với người trong lòng, Ngu Thanh Nhàn và Chúc Uyển Uyển không giống nhau, nên anh ấy không tìm được chủ đề thích hợp để nói chuyện.
Ngu Thanh Nhàn hoàn toàn không phát hiện đến sự trăn trở của Tần Kỷ Huy, có chút hứng thú nhìn sông lớn cách đó không xa.
Tần Kỷ Huy suy nghĩ một chút, rốt cục tìm được đề tài mà mình có thể cùng Ngu Thanh Nhàn tán gẫu: "Tôi nghe Uyển Uyển nói cô muốn đi học phải không?”
"Ừ?" Không nghĩ tới Tần Kỷ Huyên lại đột nhiên lên tiếng, Ngu Thanh Nhàn quay đầu nhìn về phía anh ấy.
Sau khi nghe được anh ấy hỏi cái gì, cô gật đầu: "Đúng, tôi vẫn luôn rất hâm mộ những người có thể đi học, hơn nữa tôi cảm thấy một trong những nguyên nhân xảy ra mua bán phụ nữ là bởi vì dân làng ngu muội và lạc hậu. Bọn họ không biết chữ, cũng không hiểu pháp luật, bọn họ nhìn thấy thế hệ trước người ta mua bán vợ, nên cũng cảm thấy mua bán vợ là một chuyện rất bình thường."
"Tôi nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3878925/chuong-295.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.