Áo khoác đẹp thế nên áo mặc bên trong đâu thể xấu, vì vậy chiếc áo len trắng giống cái Ngu Thanh Nhàn đang mặc là thứ các cô gái cần. Nhưng chất lượng áo len lại không đồng đều, Ngu Thanh Nhàn nhìn mà khó chịu.
Đã từng trải qua nhiều kiếp, Ngu Thanh Nhàn theo đuổi phong cách tối giản. Cô đã nuôi ý định sản xuất hàng loạt áo len đơn giản từ lâu, nhưng nhân công ít ỏi nên chưa có cơ hội.
“Được, bọn chị biết rồi.” Chị dâu hai Hạ vỗ n.g.ự.c đảm bảo. Vật vả lắm mới có cơ hội kiếm tiền, dù không làm được thì cô ấy cũng phải cố mà làm.
“Được rồi, không nên chậm trễ thêm, bây giờ chúng ta ra công xã mua len.” Hợp tác xã ngoài công xã có bán len sợi, không biết chất lượng thế nào nhưng Ngu Thanh Nhàn vẫn định thử một lần.
“Văn Dũng, anh qua nhà chú La mượn xe đạp đi, em đạp xe đưa em gái đi.” Chị dâu hai Hạ bảo anh hai Hạ.
Anh hai Hạ đáp một tiếng rồi quay đầu rời đi. Chú La là kế toán trong thôn, bởi vì khi còn bé sức khỏe không tốt nên mới gọi như vậy, đã nhiều năm rồi chưa thấy ai gọi tên thật của chú.
Hai nhà cách nhau không xa. Anh hai Hạ thẳng thắn nói luôn mục đích của mình khi ghé qua, sau đó nhanh chóng đẩy xe đạp quay về.
Chị dâu hai Hạ đã thay đồ xong để ra ngoài, chờ Ngu Thanh Nhàn ngồi lên xe đạp, cô ấy lập tức đạp xe về phía công xã.
“Nói ra thì hồi mới cưới, vì muốn học đạp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3878918/chuong-288.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.