Sau khi đốt vàng mã, cắm hương rồi dập đầu xong, Ngu Thanh Nhàn đứng sang một bên, chừa không gian cho cha mẹ.
Qua nửa tiếng, Vương Tiểu Hà gọi Ngu Thanh Nhàn. Cả nhà ba người cùng nhau xuống núi về nhà.
Nói đến cũng trùng hợp, cả gia đình vừa mới bước vào thị trấn trong huyện thì bắt gặp Hạ Văn Tĩnh và Đồng Thuần An.
Hạ Văn Tĩnh ngửa đầu nói gì đó với Đồng Thuần An, còn cậu ta thì đang có vẻ mặt mất kiên nhẫn nhìn cô ta. Ngu Thanh Nhàn thấy cảnh này, làm cô nhớ tới lần đầu tiên mình gặp Đồng Thuần An trước khi mình trốn thoát.
Khi đó, Đồng Thuần An dùng ánh mắt của kẻ si tình nhìn Hạ Văn Tĩnh. Cậu ta rõ ràng cũng nghe Hạ Văn Tĩnh nói những lời đó nhưng không còn dáng vẻ mắt mù, tai điếc như trước.
Bây giờ mới trôi qua bao lâu mà đã thành tình trạng này rồi? Còn chưa tới nửa năm đúng không? Khi nhìn Hạ Văn Tĩnh, ánh mắt của cậu ta đã không còn nóng bỏng như lúc ban đầu, chỉ còn sự ghét bỏ và lạnh lùng.
Vương Tiểu Hà nhìn theo ánh mắt của cô ấy: “Người quen của con à?”
“Cô ta tên là Hạ Văn Tĩnh, đối tượng đứng bên cạnh cô ta là thanh niên tri thức trong thôn.”
Vương Tiểu Hà vừa nghe cô gái nhỏ kia chính là Hạ Văn Tĩnh liền xốc lại tinh thần. Bà cẩn thận quan sát Hạ Văn Tĩnh rồi bĩu môi nói: “Cô gái này giống hệt Hạ Thiên Cao, như một khuôn đúc ra.”
“Đúng vậy. Bởi vì cô ta có vẻ ngoài giống Hạ Thiên Cao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3878912/chuong-282.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.