Ngu Hưng Gia trả lời Vương Tiểu Hà bằng một tiếng thở dài: "Tiểu Hà, tôi cũng muốn thế mà. Nhưng bác sĩ đã nói u não thì không có hy vọng chữa khỏi."
Vương Tiểu Hà đột nhiên khóc lên thành tiếng.
Nhìn vợ mình đau khổ, nước mắt Ngu Hưng Gia cũng rơi lã chã.
Một đêm không mộng mị, ngày tiếp theo khi Ngu Thanh Nhàn tỉnh dậy hai vợ chồng họ đã khôi phục bình thường. Họ ăn bữa sáng đơn giản xong thì vợ chồng Vương Tiểu Hà đi cửa mở hàng, còn Ngu Thanh Nhàn đi đến xưởng dệt.
Cô vào cửa một cách dễ dàng. Ngu Thanh Nhàn không đến kho hàng phía sau như trước kia mà đi thẳng đến bộ phận bán hàng, đúng lúc trưởng bộ phận tiêu thụ họ Lưu hôm nay đang ở xưởng.
Sau khi biết được ý đồ đến đây của Ngu Thanh Nhàn, ông ta nói: "Loại việc nhỏ này cô cứ đến thẳng kho hàng tìm chị Trương là được rồi. Vải mà xưởng dệt xuất ra đều đưa đến kho hàng trước tiên, mua một hai cuộn vải thì cô cứ tìm chị ấy là được."
Trưởng bộ phận Lưu có hơi mất hứng, ông cảm thấy cái cô gái nhỏ Ngu Thanh Nhàn này đúng là chuyện bé xé ra to.
Một cái xưởng bé tí tẹo chỉ có hai ba người thôi mà, số quần áo làm ra có thể nhiều hơn xưởng dệt được à? Số hàng họ nhập ít như thế, đáng cho ông ta xem trọng ư?
Vốn Ngu Thanh Nhàn đến tìm trưởng bộ phận Lưu cũng là muốn thiết lập mối quan hệ với ông ta, để tiện cho việc hợp tác sau này, thế nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3878905/chuong-275.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.