Ông ta cảm thấy cả đời này của mình cũng coi như đủ vốn. Thời điểm còn trẻ, dựa vào khuôn mặt để lừa một người phụ nữ về, tuy rằng hơi ngu xuẩn, nhưng có thể sinh con, còn nghe lời ông ta, dáng vẻ cũng đẹp mắt, ông ta có gì mà không hài lòng.
Sau khi kết hôn được mấy năm, ông ta trở nên nghèo khó, về sau dựa vào gia sản của nhà anh rể, ông ta sống xa hoa được một thời gian.
Đoạn thời gian kia thực sự là muốn đi tiệm cơm thì đi, muốn vào sòng bạc thì vào. Thua cược cũng không cần lo lắng, dù sao cũng không phải tiền của ông ta.
Có thua cũng không hề gì, mỗi tháng hai người họ đều gửi cho ông ta một khoản tiền, so với những công nhân làm việc trong nhà máy kia còn ổn định hơn nhiều.
Năm trước, ông ta nghe nói có một số xú lão cửu được sửa lại án oan, ông ta sợ vợ chồng Ngu Hưng Gia quay về, nên lập tức đánh phủ đầu, bán con gái của họ đi.
Thấp thỏm chờ đợi hai năm, người được sửa lại án oan càng ngày càng nhiều, Ngu Hưng Gia vẫn luôn không có tin tức, trong lòng Hạ Thiên Cao mới thả lỏng một nửa, làm sao biết sẽ xui xẻo như vậy, lại bị bắt vì tội buôn người.
Ngu Hưng Gia nhìn Hạ Thiên Cao, qua một hồi lâu, ông mới nói: "Cái c.h.ế.t của cha mẹ, có thực sự là ngoài ý muốn không?"
Hạ Thiên Cao bỗng nhiên ngẩng đầu lên.
Có phải ngoài ý muốn không? Hạ Thiên Cao bỗng nhớ lại mười ba năm trước. Khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3878900/chuong-270.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.