Chúc Uyển Uyển lắc đầu: "Nói với ông bà được gì chứ, họ đến trường tìm giáo viên rồi giáo viên nói với mấy đứa nó? Chỉ đủ gãi ngứa thôi, có ích lợi gì. Nơi không có giáo viên và phụ huynh, bọn nó vẫn sẽ dùng chiêu trò tương tự. Lúc trước em nghĩ tốt nghiệp là xong, đến lúc ấy lên đại học thì lên đại học, bỏ học thì thôi học, từ nay về sau không còn dính líu.”
Nếu không xảy ra chuyện cô bé bị bắt cóc đem bán.
Ngu Thanh Nhàn chưa từng giỏi trong việc an ủi người khác bao giờ, cô đưa tay vỗ vai Chúc Uyển Uyển: "Thế em làm đồ cột tóc với bọn chị, mà chị bảo rồi đấy nhé, học việc không có lương.”
Chúc Uyển Uyển lại cười, để lộ hai lúm đồng tiền trên má giống hệt Tần Kỷ Huy.
Hoàng Tiểu Phân dọn dẹp chén đũa, Lâm Hoa Sen lấy vải vụn ra và bắt tay vào làm, Chúc Uyển Uyển sốc lại tinh thần, nói chuyện với các chị như mặt trời bé con vui vẻ.
Rối loạn lưỡng cực, trong đầu Ngu Thanh Nhàn bỗng lóe lên dòng chữ.
Ngu Thanh Nhàn đã đọc phần giới thiệu về căn bệnh này vì tò mò ở kiếp trước.
Như chúng ta đã biết, "trầm cảm" và "vui vẻ’ là hai tính từ hoàn toàn trái ngược nhau.
Người mắc bệnh trầm cảm là những người giảm sút cảm xúc lâu ngày, không muốn giao du, ăn uống kém, rối loạn giấc ngủ.
Tuy nhiên, rối loạn lưỡng cực thì ngược lại, nó không khác gì những người bình thường, họ sẽ che giấu cảm xúc và đưa phần ‘tươi sáng’ của mình ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3878879/chuong-249.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.