Đúng lúc chủ nhiệm Ủy ban cách mạng đang ở đơn vị.
Người thẩm vấn đi tìm chủ nhiệm sau đó đưa giấy phép cho chủ nhiệm xem.
Sau khi chủ nhiệm xem xong thì nhớ tới nội dung họp ngày hôm qua lúc đến thành phố: "Thả đi, giấy phép buôn bán này là thật."
Người thẩm vấn ngẩn ra: "Quốc gia đồng ý cho tư nhân buôn bán rồi ư? Tôi có thể làm không?"
Câu cuối cùng của người thẩm vấn mang theo chút mong chờ.
Chủ nhiệm trợn trắng mắt nói: "Đây là trường hợp đặc biệt hôi, cả nước này cũng chỉ có một trường hợp được đặc cách như thế thôi. Nếu anh có thể nghĩ cách xin được dấu của chính phủ, cục công an và bộ đội địa phương thì anh cũng có thể kinh doanh."
Người thẩm vấn nghe xong tên những đơn vị kia thì rụt cổ lại: "Thôi vậy, tôi nào có năng lực lớn đến thế. Vậy chủ nhiệm, tôi đi nhé?"
Chủ nhiệm "ừ" một tiếng: "Đi đi, nói với cấp dưới của cậu một chút, từ nay về sau mở to mắt ra, nhìn thấy cô gái này thì lập tức tránh đi."
"Vậy chủ nhiệm, cô gái kia có năng lực gì thế? Sao lại được nhiều đơn vị bảo kê như thế?" Người thẩm vấn vô cùng tò mò hỏi.
Tất nhiên là chủ nhiệm biết nguyên nhân, nhưng ông ta sẽ không nói cho cấp dưới biết. Tuy mấy năm ở Ủy ban cách mạng này ông ta làm không ít việc ác, nhưng vẫn còn có chút lương tâm, ông ta vẫn luôn cảm thấy ghê tởm đám buôn người: "Không nên hỏi thì đừng có hỏi."
Người thẩm vấn kiềm chế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3878874/chuong-244.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.