Đám người Giang Tiểu Cầm phiền c.h.ế.t đi được, đành phải mặc kệ cô ta.
Sau đó họ làm theo lời cô ta thả Thường Bảo Trụ ra. Dù sao thì cô ta cũng nói cô ta không phải được chồng mình mua về.
Nếu không phải phụ nữ bị lừa bán, vậy để họ ở lại đồn cánh sát làm gì cơ chứ?
Mà theo lời kể của người dân trong thôn, cảnh sát cũng đã biết cuộc sống hàng ngày của Chu Nhị Muội phải trải qua những gì rồi.
Nếu cô ta không muốn rời xa Thường Bảo Trụ, vậy thì cứ để cô ta về nhà rồi tiếp tục ăn đánh đi.
Đồ ăn trong đồn cảnh sát dù cho chó cũng không thèm cho loại người như cô ta ăn.
Đúng như mong muốn của Chu Nhị Muội, Thường Bảo Trụ được thả ra.
Anh ta đã bị giam ba ngày rồi, mà người bị tạm giam lại nhiều, năm sáu người bị nhốt trong một căn phòng giam nho nhỏ, ăn không ngon ngủ không ngon, cả người tiều tụy gầy rạc đi.
Nhưng mà dù có tiều tụy đến đâu cũng không trở ngại việc anh ta đánh vợ.
Trong nháy mắt khi nhìn thấy Chu Nhị Muội, lửa giận khi bị tạm giam mấy ngày nay của anh ta cuối cùng cũng có chỗ phát ra.
Hầu như mỗi cú đánh đều vào chỗ hiểm, Chu Nhị Muội bị đánh đến nỗi la hét thất thanh nhưng không có ai đồng tình cho cô ta nữa.
Thường Bảo Căn cũng bị bắt. Do lời khai của Ngu Thanh Nhàn nên anh ta và bí thư chi bộ thôn bị giam cùng phòng với những người có tội ác tày trời. Người thẩm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3878849/chuong-219.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.