Tần Kỷ Huy nhận lấy gói thuốc của Ngu Thanh Nhàn, cùng ngày hôm đó đã lái xe lên núi, mãi đến chiều mới tới địa điểm mà Ngu Thanh Nhàn bảo trước đó.
Anh ta và đồng đội của mình là Trương Minh Vũ cùng đồng hành lên núi. Lần này họ đi sâu vào trong núi mà vẫn không gặp con thú hoang nào.
Cho dù gặp, thú hoang cũng vội vàng tránh xe họ. Hai người liếc nhau, đều cảm thấy vô cùng kích động.
Tần Kỷ Huy và Trương Minh Vũ vẫn đi sâu vào núi, sau đó quẹo vào hướng đến thôn xóm mà họ đã đánh dấu trong bản đồ. Từ chỗ họ đang đứng, có thể nhìn thấy toàn cảnh thôn làng.
Tần Kỷ Huy đưa tay ra hiệu, hai người quay về đường cũ.
Tiểu Triệu ở lại trông xe hiện đang dựa vào thân xe buồn bực hút thuốc, một lát sau, bên đường đã có năm sáu tàn thuốc rồi.
Trong rừng rậm ven đường truyền đến tiếng động, Tiểu Triệu lập tức quay người lại, nhìn thấy hai người Tần Kỷ Huy thì vội vàng ném điếu thuốc trong tay rồi đi về phía họ.
"Thế nào rồi đội trưởng?"
Trên mặt Tần Kỷ Huy lộ ra một nụ cười tươi rói: "Không có trở ngại gì."
Ánh mắt Tiểu Triệu trợn tròn lên: "Dùng được thật à?"
Trương Minh Vũ nở nụ cười: "Đúng vậy."
Tần Kỷ Huy cũng cười gật đầu.
Tiểu Triệu lập tức bật người nhảy cồ lên: "Có thuốc này, chúng ta lên núi sẽ an toàn hơn. Nếu mở rộng bài thuốc này trong toàn quân đội, mỗi năm chúng ta sẽ cứu được tính mạng của rất nhiều người."
Tiểu Triệu vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3878838/chuong-208.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.