Cơ mặt Giang Bảo Quốc từ từ vặn vẹo méo mó hẳn đi.
Một anh hùng nổi tiếng cỡ đó, một người đàn ông với tương lai đầy hứa hẹn, muốn cưới dạng người gì làm vợ mà không được?
Sao lại để mắt tới một người đàn bà tầm thường từng bị anh ta đá đi như Ngu Thanh Nhàn cơ chứ?
Mẹ Vương Văn Quân thấy Giang Bảo Quốc như vậy, chỉ hừ lạnh một tiếng rồi quay lưng về nhà.
Giang Bảo Quốc cũng không biết mình đã quay về nông trường như thế nào nữa.
Khi đến cổng khu nhà tập thể, anh ta chạm mặt Phùng Cương.
Phùng Cương đang cầm một cặp lồng đựng bánh ngô, tay kia bưng đĩa cải trắng.
Giang Bảo Quốc nghĩ đến những ý tưởng bí ẩn của mình, vội thu hồi vẻ uể oải trên mặt, cố trưng ra khuôn mặt tươi cười, chào hỏi: “Đoàn trưởng Phùng, anh tới phòng ăn tập thể lấy cơm đấy à?”
Phùng Cương có tướng mạo bình thường, hơi lùn hơn Giang Bảo Quốc một chút, chiều cao chưa tới 1m7.
Trước đây ông ta từng cùng chung phòng với Giang Bảo Quốc, về sau hai người phân phòng riêng, nhưng quan hệ giữa hai bên vẫn rất tốt, hoặc có thể nói là, quan hệ của ông ta với bất kỳ ai cũng đều rất tốt.
Phùng Cương vui vẻ gật đầu:
“Đúng vậy, bận lên là không có thời gian nấu cơm cho hai đứa nhỏ, giờ này hẳn chúng nó đói rồi, tôi mà còn không mang cơm về, chẳng biết hai thằng ranh con trong nhà sẽ quấy đến độ nào đâu, thôi tôi đi trước nhé.”
“À vâng, đoàn trưởng đi nhé.” Giang Bảo Quốc lập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3878727/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.