Ngu Thanh Nhàn nghe rất chăm chú, theo lời kể của Văn Thanh Yến, cô dường như nhìn thấy từng sinh mạng đang hiện ra trước mắt mình.
Giọng Văn Thanh Yến càng ngày càng nhỏ lại, đề tài cũng theo đó trở nên nặng nề hơn.
Ngu Thanh Nhàn hỏi Văn Thanh Yến:
"Anh có hối hận khi tham gia quân ngũ không?"
Văn Thanh Yến lắc đầu:
"Không hối hận, làm sao lại hối hận chứ? Quốc gia, có quốc rồi mới có gia, hơn nữa bọn phát-xít không phải là người, vô cùng tàn nhẫn, nếu để bọn chúng xâm lược thành công, cuộc sống của nhân dân cả nước không khác gì địa ngục."
"Lúc tổ quốc nguy nan, mỗi người dân đều phải có trách nhiệm, chân trời phiêu bạt, ta không nhà." Sau lần đầu tiên đọc được câu nói này, Văn Thanh Yến đã coi nó thành niềm tin bất diệt.
Lúc chiến tranh, câu cuối cùng trong di thư anh mang theo bên người cũng là câu nói này, vì đất nước mà chiến đấu, anh chưa bao giờ hối hận.
Anh chỉ buồn phiền vì mình quá nhỏ bé, không thể làm được quá nhiều cho tổ quốc.
Nhưng không sao cả, anh còn có vô số đồng chí, vô số đồng bào.
Họ giống như mỗi hạt cát nhỏ bé, nhưng khi họ cùng chung một lòng tin, tập hợp lại với nhau thì sẽ trở thành sa mạc rộng lớn, không ai có thể lay động được.
Giây phút đó, ánh mắt Văn Thanh Yến sáng như sao.
Giờ phút này, Ngu Thanh Nhàn có nhận thức nhiều hơn đối với người đàn ông này, cũng như cuộc sống của quân nhân và chiến tranh.
Văn Thanh Yến còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3878719/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.