Lắc qua lắc lại rồi bám chắc lấy xe, Tiểu Phương còn phải giữ anh ấy lại, giáo sư Văn mới không bị đụng đầu vào nóc xe.
Sau khi Bạch Hạ Hạ xuyên thành mèo, không những có được năm giác quan hơn người của loài mèo, hình như cô còn nhận được những lợi ích khác nữa.
Cơ thể bé nhỏ xóc lên xóc xuống, thích nghi rất tốt.
Cây cối hai bên đường bay ngược về đằng sau, khi xe đi qua con đường quen thuộc, trong tầm mắt của Bạch Hạ Hạ trông thấy màu sắc sặc sỡ lóe lên rồi biến mất trong bụi cây trên núi.
“Dừng xe!”
Bạch Hạ Hạ chắc chắn là mình không nhìn nhầm, thị giác của mèo ở trạng thái tĩnh vô cùng kém, nhưng ở trạng thái động thì lại cực kỳ lợi hại.
Đây chính là thứ mà loài mèo dựa vào để có thể săn mồi trong bóng tối.
Vùi trong núi, bị những cành cây rậm rạp che khuất, Bạch Hạ Hạ cũng cực kỳ chắc chắn.
Tiếng sột soạt đó, hành động như một tên trộm với bộ lông mềm mại đó chính là Đại Hoa.
Nhưng tài xế làm sao có thể hiểu được ý của một con mèo.
Cứ tiếp tục hướng về phía trước, Bạch Hạ Hạ vội vàng nhảy lên đùi Quách Triều Minh, hai chân sau dẫm lên đùi Quách Triều Minh rồi gào vào cửa sổ xe, đứng thẳng như người, lúc thì nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc thì nhìn về phía Quách Triều Minh.
“Dừng xe!”
Tài xế rất kinh ngạc, phản ứng cũng rất nhanh. Bánh xe lăn điên cuồng, tiếng thắng xe chói tai xuyên qua rừng cây.
Con mèo Ba Tư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-90-xuyen-thanh-meo-toi-muon-lam-cong-cho-to-quoc/4471329/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.