“Có lẽ là vậy rồi, vậy cậu mang nó về lại núi Thúy Liên đi.” Tống Bắc không nỡ, cho rằng Bạch Hạ Hạ muốn rời đi.
Cái đầu tròn trịa lông lá của Bạch Hạ Hạ ngẩng lên, nhìn hai người một chút rồi xoay mông chạy như điên.
Có nghĩa là… Đợi tôi một chút! Tôi muốn nói lời từ biệt với con sen tương lai.
Quách Triều Minh vừa buồn bã, vừa tiếc, con mèo này muốn đi à? Anh ta còn nghĩ là nó sẽ ở lại: “Trung Đoàn Trưởng, ông nói xem, sao nó lại thích lão Tần như vậy?”
“Tôi công nhận, lão Tần có năng lực hơn tôi, chững chạc và trưởng thành…” Mày, một con mèo không cần phải lo lắng những thứ này, chỉ ngồi ăn rồi chờ chết là được rồi.
Bạch Hạ Hạ thích Tần Tiêu, không vì lý do gì cả.
Đáng thương cho anh ta, một lòng hướng về ánh trăng sáng, vậy mà ánh trăng lại chiếu xuống cống rãnh.
Trung Đoàn Trưởng Tống yên lặng hút thuốc: “Ngược lại tôi cảm thấy, chỉ là có chút…”
“???” Quách Triều Tiên khiêm tốn lắng nghe: “Ông mau nói đi.”
“Tôi nghe ông bà nói, thật ra mèo sẽ thấy được vẻ đẹp và sự xấu xí của người, đẹp hay không đẹp ấy…”
Quách Triều Minh đỡ lấy sát thương chí mạng: “... Trung Đoàn Trưởng, ông thay đổi rồi.”
Không còn là Trung Đoàn Trưởng tốt bụng nấu canh gà để thăm hỏi tâm hồn yếu đuối của cấp dưới nữa rồi.
Hừ! Tống Bắc lạnh lùng cười: “Cậu không xứng.”
Trần gian này không đáng, ông ấy nấu canh gà cũng vô dụng, chi bằng không nấu nữa.
Lãng phí công sức.
Tống Bắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-90-xuyen-thanh-meo-toi-muon-lam-cong-cho-to-quoc/4471327/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.