Bạch Hạ Hạ nhìn Tần Tiêu, trên mặt mang biểu cảm chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: Sĩ diện, được voi đòi tiên.
Cô nhìn vào đôi mắt đen láy Tần Tiêu, gương mặt lạnh tuấn tú lạnh lùng đã dịu dàng hơn nhiều, ẩn chứa ý cười.
So với vẻ cứng ngắc hồi nãy thì giờ đã thả lỏng một chút.
Bạch Hạ Hạ bỗng nhiên nhớ đến giới thiệu về Tần Tiêu trong nhiệm vụ.
Có lẽ không phải do anh xấu hổ, không muốn nói. Chẳng qua là do anh quá hà khắc với bản thân. Dù thích hay ghét đều nhận, không hề để ý tới cảm nhận của bản thân.
Chỉ đơn giản như vậy.
Cũng đúng, hời hợt đến mức coi thường mạng sống của mình. Nhưng cũng chỉ có Tần Tiêu, bởi vì phát hiện ra dấu vết của Lão Liêu, nên liều mạng xông lên, để truy tìm manh mối, cứu những phụ nữ và trẻ em bị lừa bán.
Nghĩ thôi đã thấy đau lòng.
Bạch Hạ Hạ không biết tại sao Tần Tiêu lại trở nên như vậy.
Mèo con như đang ôm kho báu lớn, ôm ly sữa rất chặt.
Lùi mông ra sau, không cho Tần Tiêu lấy.
Đôi mắt một xanh lá một xanh dương đang phản chiếu hình dáng của chàng trai khôi ngô nhưng mặt vẫn còn tái nhợt ốm yếu.
Trong ánh mắt đó. Hình như Tần Tiêu thấy được trong ánh mắt của mèo con có sự quan tâm và đau thương.
"Tần Tiêu, cậu đừng nuông chiều nó như thế, mèo mà uống sữa gì chứ?" Thật lãng phí! Không phải Quách Triều Minh keo kiệt, sữa tươi không dễ có, Trung Đoàn Trưởng của họ mất chín trâu hai hổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-90-xuyen-thanh-meo-toi-muon-lam-cong-cho-to-quoc/4471320/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.