Tên dở hơi này chui từ đâu ra vậy? Tự mình hiểu sai ý mà còn thẹn quá hóa giận trả thù ngược lại mèo. Thế cũng thôi đi, còn dùng tới binh pháp nữa chứ.
Bắt nạt con mèo chân ngắn không có tay như cô đúng không? Bạch Hạ Hạ thở hổn hển, bộ lông mềm mại rối tung trông như bị sét đánh, mèo con nhe răng ra khè.
Cô hùng hổ lao lên bàn ăn, Quách Triều Minh thành công chỉ với một chiêu thì cảm thấy thỏa mãn.
Nhanh chân… Chạy.
Bạch Hạ Hạ thò đầu mèo ra từ dưới bàn ăn rồi nhìn trái nhìn phải.
Cô chống cái gáy bên bàn ăn, nhìn thấy một bóng dáng màu xanh thẫm đã đi xa qua khe cửa được đóng kín.
“...???” Tên này có phải đàn ông không vậy?
Bạch Hạ Hạ: “Meo meo meo!”... Chết tiệt!
Mèo con ỉu xìu ấm ức tới mức nhe răng ra khè, vừa hung dữ vừa đáng yêu.
Tống Bắc có thể nghe ra câu chửi rất quen thuộc từ tiếng kêu meo meo du dương của mèo nhỏ.
Bạch Hạ Hạ: Chết tiệt!
Tần Tiêu đưa tay lên miệng rồi ho khan, giọng nói của anh ẩn chứa chút ý cười, nhẹ nhàng lên giọng ở âm cuối: “Lại đây ăn đi!”
Bạch Hạ Hạ đi qua, giũ phẳng bộ lông xù trước. Cô chạy lại phía dưới bàn ăn, đè thấp người xuống rồi giũ loạn xạ. Mãi mà vẫn không trở người được nên cô lấy chân chải vuốt bộ lông bù xù một cách nghiêm túc.
Trông như một bé gái không chịu đi ra ngoài với bộ dạng lôi thôi, muốn bảo đảm bộ tóc dài xinh đẹp của bản thân suôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-90-xuyen-thanh-meo-toi-muon-lam-cong-cho-to-quoc/4471301/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.