Chỉ trong hai phút đồng hồ, hai chiếc xe việt dã của quân đội đã từ trong căn cứ lao ra nhanh như chớp.
Trung Đoàn Trưởng Tống Bắc tự mình lái xe đi, Chính Ủy Hà Đông Mục ở lại căn cứ, kích động liên hệ lại với bệnh viện quân khu và các chuyên gia: “Đúng đúng đúng, tìm được người rồi, nhanh chóng điều người chuẩn bị đi, nhất định phải cứu đồng đội của chúng ta nhanh nhất có thể!”
Lỗ Kiến Hoa ngồi ở ghế phụ, lòng như lửa đốt mà chỉ đường cho mọi người, vẫn luôn trả lời những nghi ngờ của Tống Bắc.
Mọi người vừa nghi ngờ lại vừa lo lắng, cũng mong đợi sẽ nhanh chóng tìm thấy Tần Tiêu.
“Đồng chí nhỏ, cậu để đội trưởng Tần bất tỉnh nằm ở ven đường à?” Dù sao Tống Bắc cũng đã trải qua biết bao sóng to gió lớn, sau khi cẩn thận hỏi lại tình hình cụ thể của Tần Tiêu thì ngay lập tức tim như lỡ một nhịp, sự vui vẻ và kích động đã giảm đi hơn nửa.
Căn cứ của bọn họ đang đóng quân ở nơi rừng sâu.
Càng vào sâu, mãnh thú xuất hiện càng nhiều. Các chiến sĩ đi thành nhóm, trên tay còn có súng gỗ, chúng nó sợ đông người mới không dám đến gần. Nhưng gần đây nhiều chiến sĩ lên núi tìm người, đã quấy rầy rất nhiễu mãnh thú trong núi.
Các động vật chạy tán loạn, Tần Tiêu bất tỉnh còn bị thương nặng nằm một mình…
Những con hổ, báo, sói, rất mẫn cảm với mùi máu tươi, đến giờ còn chưa tìm được tung tích của những người dân liều mạng…
“ y da!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-90-xuyen-thanh-meo-toi-muon-lam-cong-cho-to-quoc/4471285/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.