“Đúng đó, tôi nhớ tổ A có một lần bắt hung thủ mà cả đêm đi soát núi, A Cường bất cẩn giẫm vào bẫy gẫy chân luôn, suýt chút nữa thì mất mạng. Tổ trưởng Trương đối đầu với bọn cướp còn bị đâm hai nhát. Quá nguy hiểm, quá nguy hiểm. Kiểu con gái yếu đuối chạy nhanh hai bước đã thở dốc như cô ấy làm sao theo phá án được?
Chắc chắn là cảnh sát mặc quân trang rồi, chị không thấy người bên bộ phận quan hệ công chúng tìm cô ấy chụp ảnh sao, còn kêu cô ấy mặc đồng phục của cảnh sát nữa? Nữ cảnh sát tuần phố rất nở mày nở mặt đấy chứ.”
Chị Nhân nghe mọi người thảo luận sôi nổi, mấy lần muốn phản bác nhưng đến cuối cùng vẫn nhịn về.
Sir Phương người ta ngày nào cũng sai Dịch Gia Di quay như chong chóng, mấy người này sẽ không thật sự tưởng Dịch Gia Di chỉ là một chân chạy vặt, chịu khổ chịu mệt đấy chứ?
Đúng là một đám chiếu mới không hiểu sự đời, có một câu này, chịu khổ chính là chiếm lời đấy.
Nếu như sir Phương không có ý đó làm sao có khả năng ngày nào cũng được chạy tới tổ B? Thật sự cho rằng tổ B là cái chợ sao?
Đây chính là mở rộng cửa sau đó!
Trong cục có bao nhiêu cô gái chàng trai nịnh nọt Phương Trấn Nhạc, nhưng nhiều năm như thế đã có người nào lại gần được người anh chưa?
Hôm trước trong phòng làm việc, chị ta còn nhận được điện thoại do sir Phương đích thân gọi đến tìm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-90-than-tham-huong-giang/2498124/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.