Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Nhưng sau khi nghĩ lại, ông ta có lẽ muốn Mạn Mạn ghi nhớ chút tình cảm này, xong rồi mới dễ bảo cô ta làm việc, vì vậy chỉ có thể đau lòng nhìn Lục Mạn Mạn cẩn thận bọc chiếc vòng vàng bằng khăn tay và cất nó đi.
Thật ra, trong sách căn bản không nói mẫu thân của nguyên chủ có chi tiết nhỏ như một chiếc vòng tay vàng hay không, Lục Mạn Mạn vô tình nhìn thấy chiếc vòng tay vàng tuy đã trở nên tầm thường qua nhiều năm tháng nhưng nó được làm rất tỉ mỉ, tinh tế, hoa văn chạm nổi trên đó rất tinh xảo, không tầm thường, giống như phong cách thời cuối nhà Thanh hoặc là thời Trung Hoa Dân Quốc.
Đôi vợ chồng già có thể có thứ tốt này sao? Chắc chính là lúc đấu với cha mẹ của nguyên chủ nào năm đó, trộm đi từ trong nhà của bọn họ, còn không biết xấu hổ nói giữ nó giúp.
Lục Mạn Mạn vì chiếc vòng tay này mà nguyện ý nghe nhiều lời nói nhảm của hai vợ chồng già như vậy, bây giờ đã đạt được mục đích, còn ở lại chỗ này làm gì.
Cô đứng dậy: "Được rồi không còn sớm rồi, cháu không quấy rầy nữa, hai đứa trẻ còn đang đợi ở bên ngoài. Hôm nào có thời gian, chúng ta lại ngồi xuống nói chuyện."
Hai vợ chồng già lập tức được sủng ái mà lo sợ, nhao nhao gật đầu: "Đúng đúng, rốt cuộc thì chúng ta là bà con, về sau phải thường xuyên qua lại mới tốt!"
Còn ân cần tiễn Lục Mạn Mạn ra ngoài.
Kết quả trở về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-my-nhan-non-na-ga-cho-quan-nhan-mang-theo-nhai-con/4042712/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.