Phó Lê ở trong ngôi nhà gần trường làm cơm xong, mỗi ngày sẽ đưa đến cho Lăng Nghị sẵn tiện chiếu cố anh, cô còn lén lút bôi thuốc mỡ vạn năng lên vết thương của anh.
Thuốc mỡ không còn nhiều, cô cứ dùng như vậy, lỡ như lần sau—
Phi phi phi... Phó Lê thẩm phỉ nhổ ở trong lòng, cô nghĩ lung tung gì vậy? Lăng Nghị sẽ không bị thương nữa! Cô kéo ống quần anh xuống, miệng vết thương đã tốt hơn rất nhiều rồi.
Phó Lê đi vào phòng vệ sinh rửa sạch tay, đúng lúc phích nước ở đầu giường hết nước ấm, Phó Lê lập tức đi vào phòng lấy nước của bệnh viện rót đầy.
Rót nước xong xuôi, cô sẵn tiện đến cổng bệnh viện mua một ít quả hồng. Tháng mười là tháng để ăn quả hồng, quả hồng ở tỉnh vừa ngọt vừa giòn, Lăng Nghị rất thích ăn, mà cô cũng vậy.
Mang theo một đống đồ vật, Phó Lê đi đến cửa phòng bệnh, cô nhìn vào cửa sổ nhỏ, kết quả nhìn thấy một nữ y tá đang đổi băng gạc vết thương trên trán của Lăng Nghị, cô ta dựa vào anh rất gần- từ góc độ của Phó Lê, Lăng Nghị giống như bị cô ta ôm vào trong ngực.
Phó Lê hoảng sợ, cô lùi về sau vài bước, tim giật thót lên.
Sau vài giây, Phó Lê nghi ngờ cô nhìn nhầm, nên lén nhìn vào cửa sổ nhỏ một lần nữa- nữ y tá đã đổi thuốc xong, cô ta đi ra với vẻ mặt khó coi.
Phó Lê vội vàng trốn tránh.
Te Anh vừa kéo cửa phòng bệnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-tre-xinh-dep/3730392/chuong-198.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.